Sự Tích Bánh Chưng Cặp

thời trước, có hai vợ ông chồng, vì mỗi người một tính nên ít khi sống hoà thuận.

Anh ông chồng thì nghiện ngập đầy đủ thứ.

Ngoài những khi ăn đàn đúm ra, anh ta không còn chơi chim khướu lại đến chim mồi.

Có lần gặp con cái chim mồi đẹp anh ta mang cả con cái trâu đi để đổi.

Mỗi lần đi chọi được con cái chim nào về anh ta lại thịt để nhắm rượu.

Quanh năm trong cả mon anh ta toàn bày những trò ăn chơi vì vậy, ít khi ngó ngàng tới công biện pháp làm ăn.

Hoạ hoằn lắm, sau khoản thời hạn người vợ phát không còn những cây nhỏ của đám nương, anh ta non hỗ trợ được đôi buổi để hạ những cây to.

trong những khi đấy người vợ lại vụng về về không biết răn dạy bảo ông chồng.

Mỗi lần người ông chồng đi ăn say sưa đâu về chị lại thông thường gắt gỏng không tiếc lời.

vào một trong những năm nọ, khi ngày Tết đã gần đến, làng phiên bản ai cũng tấp nập sắm sửa để đón Tết.

phụ nữ đêm hôm may giảm những bộ quần áo non.

Ban ngày lên rừng kiếm củi, giảm lá dong, rọc lá chuối, ra suối đãi gạo, cọ rau.

Trai làng thì sửa sang nhà cửa quét dọn bàn thờ tổ tiên.

Nhà nào nhà nấy đúng là “bận tíu tít như ngày Tết”.

Riêng chỉ có vợ ông chồng nhà họ vẫn chưa sắm sửa được tí gì.

Số là ngày hai mươi chín Tết anh ông chồng vừa đi uống ở đâu về say mèm, người vợ lại chửi mắng không ngớt.

Thế là một cuộc cãi lộn giữa hai vợ ông chồng lại nổ ra.

Thấy vậy đứa phụ nữ nhỏ len lén lại gần u hỏi:

– u ơi! Sao nhà ta chưa gói bánh chưng hở u?

u quắc đôi mắt nhìn con cái vấn đáp:

– Bánh à? Lấy đâu ra thịt mà làm nhân!

khi đấy thằng đàn ông lớn cũng vừa đi dạo đâu về hớt hải hỏi cha:

– cha ơi! Nhà ta chưa tồn tại thịt lợn à? Khắp phiên bản người ta thịt cả rồi.

– Lợn bản thân bằng con cái chuột. Thịt khi nào mà chẳng được.

u mày có chăn lợn khi nào đâu mà có lợn to!

tuy rằng rằng đang giận vợ, nhưng khi những con cái hỏi nào bánh nào thịt anh ta cũng động lòng.

Nên tức thì sau đấy anh ta liền sang nhà hàng quán ăn làng ăn trộm một đùi lợn mang về.

Chiều tối anh ta bỏ sang nhà bạn uống rượu.

Bởi quá say anh ta không thể nào về đến nhà được nữa, nằm vật bên bìa rừng.

Người qua đường thấy vậy vội đến bảo chị vợ đi dìu ông chồng về.

Người vợ đang sẵn bực dọc trong tim liền buông lời nguyền rủa:

– Kệ xác, làm cho hổ tha ma bắt càng tốt!

Nói rồi, chị ta tiếp tục ngồi gói bánh, rồi bắc nồi lên luộc.

khi đấy, đêm đã khuya, hai đứa con cái thấy đợi bánh lâu quá, ngủ sau khi nào không biết.

khi bấy giờ chị ta non sực ghi nhớ tới ông chồng đang nằm ngoài trời.

Chị ta thắp đuốc và giục thằng đàn ông dậy cùng đi tìm ông chồng.

Tới đoạn bìa rừng chị ta gọi ông chồng mãi nhưng chẳng thấy giờ thưa.

không hề biện pháp nào nữa, hai u con cái đành đi sâu vào những lùm cây bụi cỏ để tìm.

Bỗng đến một nơi cây xanh nát lụi, đi bước nữa chỉ thấy những vũng máu, rồi tay áo…

u con cái oà lên khóc: thôi thế là hổ đã ăn thịt ông chồng tôi.

Hai u con cái vừa khóc vừa chạy vội về làng.

Nghe giờ kêu khóc thảm thương của hai u con cái nhà họ, cả làng kéo đến hỗ trợ tìm thâu đêm nhưng không thấy tăm hơi đâu cả.

Hối hận lắm, sáng ngày sau người vợ và đứa đàn ông lại bổ đi tìm ông chồng.

Hai u con cái cứ lần theo những giọt máu và vết chân hổ mà đi.

Họ đi mã đến trưa thì tìm thấy xác ông chồng ở trong thung lũng.

Xác anh ta còn, vì mùi rượu nồng nặc hổ không thể nào ăn được.

Người vợ ôm lấy xác ông chồng mà khóc, mà kể lể mọi nỗi khổ cực của tôi.

Chị ta khi thì gào thét khi thì kể lể vật vã bên ông chồng, sau cuối chị ta khóc không thành giờ nữa.

Chị ta nghĩ khi này mà về thì cũng nghèo đói, lại bị làng phiên bản chê cười là đã đen bạc với ông chồng, chi bằng chết đi cho rảnh.

Nghĩ vậy chị tự cắn lưỡi mà chết.

con cái hổ khi đấy đang lẩn sau bụi cây, nghe không còn mọi điều chị ta than khóc lấy làm thương hại lắm.

Nó nghĩ khi này làm sao mà đền tội cho vợ ông chồng nhà nghèo này được.

Thế là hổ ta bèn đi bắt lấy hai con cái lợn, chờ đêm đưa xác vợ ông chồng nọ cùng hai con cái lợn vừa bắt về tức thì trước cửa nhà họ.

Người đàn ông thấy u chết theo cha, sợ quá chạy về nhà.

Hai bằng hữu kêu khóc thật sầu thảm.

Chiều cha mươi Tết, cả làng người mang lại cân nặng thịt, kẻ mang lại chiếc bánh, nhưng cả hai đứa gầy rộp đều không thiết ăn.

Sáng hôm mồng Một, từ tinh mơ, người ta thấy xác hai vợ ông chồng ôm nhau chết tức thì trước cửa.

ở bên cạnh còn tồn tại hai con cái lợn chết lăn ra đấy nữa, cả làng đều lấy làm kỳ lạ.

Khi họ xúm lại coi thì thấy xung quanh dày đặc vết chân hổ, non biết là hổ mang về.

Trước cảnh thương tâm đấy, dân làng bỏ cả ăn Tết để khâm liệm, chôn cất cho vợ ông chồng họ.

Rồi dùng hai đầu lợn cúng lên trước hai vong linh.

Về sau hai đứa con cái lớn lên, hàng năm cứ đến cha mươi Tết, lại ghi nhớ tới ngày giỗ cha, u.

Hai đứa con cái gói bánh chưng rồi buộc cặp hai cái vào nhau đặt lên bàn thờ cúng phụ thân u.

khi đấy người Cao Lan cứ đến Tết lại gói bánh chưng, hai cái buộc vào nhau, luộc chín để cúng tổ tiên.

“Theo kho tàng truyên cổ tích Việt Nam – NXB Văn học tập”

coi THÊM:

Sự Tích Sao Hôm, Sao Mai

Truyện Cổ Tích Sự Tích Thành Lồi

Sự Tích Trầu Cau – Truyện Cổ Tích Việt Nam

San San

Leave a Reply

Your email address will not be published.