Sự Tích Núi Tản Viên

thời trước, có một người tiều phu cứ sáng tinh mơ thì vác búa đi vào rừng đốn củi.

Mọi lần, anh chặt một ít cây thô ở rừng, được nặng gánh thì trở về; nhưng lần này anh định chặt thêm một cây gỗ cứng để đem về ngăn túp lều tranh, nên anh phải đi vào rừng sâu.

Đang đi, chợt anh nghe thấy giờ khóc.

Anh đứng lại nghe coi giờ khóc ở đâu đưa lại thì thấy ở phía trước mặt, dưới một lùm cây to, có một con cái dê rừng rất rộng đang lấy chân trước bới một đống cỏ thô, giờ trẻ con cái khóc ở đống cỏ đưa ra.

Người tiều phu rón rén nấp sau một gốc cây lớn ở gần coi con cái dê làm gì.

con cái vật bới đống cỏ rất nhẹ nhàng, lộ dần ra một đứa trẻ con cái vẫn đỏ hỏn, bụ bẫm, rồi nó nằm xuống cho đứa trẻ con cái bú.

Đứa trẻ con cái rít lấy rít để bầu sữa căng, một chốc con cái dê đứng lên liến mớ tóc bờm xờm của đứa trẻ con cái trồi chạy đi.

con cái dê vừa đi khỏi thì một đàn chim bay đến phủ những cỏ thô lên trên người đứa gầy rộp, chỉ trong chớp đôi mắt lại bay vù cả đi.

Người tiều phu lẩm bẩm một bản thân: “Số mệnh đứa trẻ con cái này thật kỳ kỳ lạ”.

Anh đến bới đống cỏ thô thì thấy là một đứa đàn ông.

Anh bế lấy, đem về nuôi.

Đứa gầy rộp rất chóng lớn, người tiều phu chăm sóc như con cái đẻ của tớ.

Tin là đứa trẻ con cái có một mệnh kỳ kỳ lạ, anh đặt tên cho nó là Kỳ.

Lớn lên, Kỳ rất khoẻ, ngày ngày Kỳ vác búa theo phụ vương vãi đi vào rừng đốn củi.

Một hôm Kỳ cố chặt cây gỗ lớn đến hai người ôm, chặt từ sáng tinh mơ đến nhá nhem tối mà vẫn chưa xong, nên đành bỏ qua ra về.

Sáng bữa sau, đến gốc cây định chặt tiếp thì anh không còn sức ngạc nhiên: Cái cây lớn chặt dở hôm qua khi nó lại liền vỏ như chưa tồn tại nhát búa nào chạm đến.

Thấy thế, Kỳ không nản lòng, anh giáng những nhát búa thật mạnh vào chỗ thân cây đã chặt được hôm trước.

tuy rằng rằng anh gắng không còn sức, nhưng đến nhá nhem tối anh vẫn chưa họ xong cây.

Sáng sớm bữa sau, Kỳ lại vác búa định tiếp tục công việc còn bỏ qua thì anh thấy vết chặt hôm trước ngày hôm nay lại liền như cũ.

Anh không nản chí mà chính thức chặt, nhưng đến khi nhọ mặt người, anh vẫn chưa chặt xong.

Lần này anh không về.

Anh trèo lên một cây gần đấy để rình coi đêm hôm cây tự liền làn da liền thịt ra làm sao.

Đến đêm trăng sao vằng vặc đầy trời, bỗng có một cụ già ngăn gậy đi từ từ đến cái cây chặt dở.

Ông cụ cầm cây gậy chỉ vào cây, trong chớp đôi mắt vết chặt lại liền như cũ.

Kỳ vội tụt từ cây xuống, chạy đến hỏi ông cụ:

– Tôi không dễ nhọc sắp hạ được cây lớn, sao cụ lại phá hỏng công việc của tôi như thế?

Ông cụ đáp:

– Ta là Thái Bạch Tinh Quân đây, ta không mong mong muốn ngươi chặt cây cổ thụ này.

Thôi ta cho ngươi cây gậy này ngươi đi tìm cây nhỏ hơn mà chặt.

Nói xong ông cụ trao cho Kỳ cây gậy rồi biến mất.

Một hôm đi dạo ven sông, Kỳ nhìn thấy con cái rắn lớn bị đánh dập đầu, đã chết từ lâu, Kỳ cầm cây gậy chỉ vào đầu con cái rắn.

tự nhiên rắn sống lại, ngóc đầu nhìn Kỳ rồi trườn xuống sông mất.

Một ban đêm, Kỳ đang ngồi trong lều tranh thì một chàng thanh niên tuấn tú khăn áo chỉnh tề, đem châu báu đến tạ ơn Kỳ.

Chàng xưng là tè Long Hầu con cái Long vương vãi ở biển Nam, bị bọn trẻ con cái con cái chăn trâu đánh dập đầu chết ở bờ sông và được Kỳ cứu sống hôm nọ.

Kỳ chắc chắn không nhận lễ vật.

Chàng thanh niên có ý do dự, cố mời Kỳ xuống Thuỷ cung chơi.

Chàng đưa cho Kỳ một ống linh xê để rẽ nước đi xuống.

Được Kỳ xuống chơi, Long vương vãi lấy làm mừng rỡ, mở yến tiệc linh đình tiếp đãi.

Đến khi về, Long vương vãi đưa đầy đủ những vật kỳ lạ dưới biển, nhưng Kỳ chắc chắn không nhận.

Sau cùng Long vương vãi lấy ở trong tráp ra một cuốn sách nói với chàng rằng:

– Ngài cứu sống con cái lão không biết lấy gì đáp lại.

Nay biếu vật gì ngài cũng không nhận, lão xin có cuốn sách này tặng cho ngài.

Dùng cuốn sách này, ngài sẽ ước gì được nấy.

Kỳ nhận sách ước được trở lại trần gian.

khi đấy chàng cầu gì được nấy, có phép biến hoá trở nên một mùi vị cứu nhân độ thế.

“Theo Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam – NXB Văn học tập”

sự tích núi tản viên
Truyện cổ tích sự tích núi tản viên

San San

Leave a Reply

Your email address will not be published.