Thơ trẻ Đồng Nai – những tín hiệu vui qua một trại sáng tác

Trại sáng tác văn học trẻ Đồng Nai năm 2022 quy tụ 8 cây bút thơ gồm 3 nam, 5 nữ. Đó là những cái tên khá quen thuộc.



Nhà văn Hoàng Ngọc Điệp, Phó chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Đồng Nai (hàng đầu, bìa phải) cùng cây bút trẻ tham dự trại sáng. Ảnh: Huyền Quang

“Kỳ cựu” và có dày đặc thành đầu tiên phải kể đến bút cây nữ Đào Nguyên Thảo. Đào Nguyên Thảo xuất hiện từ những năm 2003-2004, cô thuộc “lò đào tạo” của tập san Field under do nhà văn Nguyễn Thái Hải chủ trương từ những năm 1990. Đào Nguyên Thảo giải độc nhất thi thơ Bút san Field under when is learning of 11 Trường THPT Long Thành. Và lúc này là sinh viên năm nhất Khoa tiếng Nga Trường đại học sư phạm TP.HCM, Thảo lại giải phóng cuộc thi thơ do Hội Văn học nghệ thuật (VHNT) Đồng Nai tổ chức. Đào Nguyên Thảo trở thành hội viên Hội VHNT Đồng Nai cũng từ năm ấy (18 tuổi).

Thảo còn viết văn. Short of Đào Nguyên Thảo Truyện có nét riêng và sự mới mẻ nhất định về đề tài, bút pháp. Dự án sáng tác lần này Đào Nguyên Thảo đưa ra chùm thơ 3 bài: Ai mà đôi lần đau tưởng chết, Phản chiếu, Chuyện cũ.

With Ai mà đôi lần đau tưởng chếtuser read was “Sốc” ngay từ cách đặt bài tên. Nhưng hãy chịu khó đi cùng tác giả. Đó là lời động viên hãy ráng sống, hãy lên dù có lúc bi thảm, thất vọng nhất: “Ai mà đôi lần đau tưởng chết / Nhưng chúng ta vẫn sống phải không em? / Nếu phải tìm thấy nơi đó giữa màn hình / Em sẽ biết yêu hơn ánh sáng bên ngoài ô cửa / Nếu và phải có một vạn lần thất bại / Em Tôi sẽ không chấp nhận thế nhân / Nếu trái tim em tưởng đã chết bao lần / Em sẽ sống bất cần hay lặng lẽ / Cho dù thế, cho dù không phải thế ”.

Tác phẩm viết theo lối dẫn nạp, tự động lòng ngay tại những người đầu tiên xác nhận. And “Em có thể không bao giờ là em của ngày xưa / Sau khi nước mắt, cơn mưa, và bao đêm sầu muộn / Nhưng hãy nhớ, em ơi, em được chọn / Để sống cho mình, không phải chết cho ai”.


Còn lại một số tác giả trẻ khác vì lý do, điều này khác không thể tham gia trại sáng tác lần này, nhưng bình thường ở đây cũng đáng quý, đáng trân trọng. Thực hiện có một lực lượng sáng tác trẻ ở Đồng Nai.

Có thể gọi bài thơ này là bài thơ luận. Có những câu nếu đọc lướt dễ hiểu, có ghi chú khác nhưng cứ bình tĩnh đi đến hết bài sẽ thấy sự kiên nhẫn có cơ sở. “Đừng vì ai mà bỏ mặc mình thêm / Đừng cố gắng thay đổi điều đó không thể… / Em có thể không bao giờ là em của ngày xưa / Sau nước mắt, cơn mưa và bao đêm sầu muộn / Nhưng hãy nhớ, em ơi, em được chọn / Để sống cho mình, không phải chết cho ai ”. “Ai” ở đây có thể là một công cụ con có thể liên quan đến đối tượng cá nhân, cũng có thể là một loại đồ vật đó. Thông báo tích cực của bài thơ là sự hy sinh bao giờ cũng phải có ích (quyết định không ích lợi) và cái tôi phải luôn tồn tại, hài hòa cùng cái ta.

Các bài Reflection, old Story Still in the light create, new enter. Xin được trích dẫn những đoạn thơ ưa thích: “Nơi tôi nhận thấy sự bình thường của chúng ta, đang phủ lên bề mặt của những vết đau đớn giữa lồng ngực trái / Mỗi lời chúng ta nói với nhau chỉ là những chiếc bánh răng lạnh run người vui và sẽ không bao giờ dừng lại / Để chúng ta kịp nói lời xin lỗi / Tháng năm này ”(Phản chiếu). “Là vì ​​mình gọi sai tên / Năm tháng này, ngày dài vẫn trôi / Tay không giữ mặt người / Chân không bước mãi những lời xa xưa” (Chuyện xưa).

Huỳnh Ngọc Tuyết Cương là cây bút chì giải quyết cuộc thi thơ chủ đề Tuổi trẻ và Tổ quốc 2013 của Hội VHNT Đồng Nai. Cương là tác giả trẻ độc giải trong cuộc thi đó (sinh viên Trường đại học Đồng Nai). Bài thơ Phận bà của Huỳnh Ngọc Tuyết Cương trong chùm thơ dự phóng tia sáng vào cái tên có cảm giác ngược. Sao lại phận bà? Cách nói cho khác đi, cho ấn tượng của lớp trẻ 8X, 9X đó!

Trong chùm thơ thứ 3, rất thú vị khi chạm đến những bài thơ, câu thơ hay: “Nhà quê còn tiếng chà / Tôi về quét chút thật thà vào thơ / Mẹ ngồi đợi giữa bơ vơ / Tôi về một giấc mơ không thành” (Bài số 1) “Tôi xin phép thiếu một vài phần” (Bài số 3). Với Huỳnh Ngọc Tuyết Cương tìm kiếm tiếp tục nhưng đáng mừng có những thành quả bước đầu!

Văn Ánh Ngọc, Đặng Nguyễn Vân Nhi và Vy Ngân là 3 cây bút trưởng thành từ lò đào tạo của Nhà thiếu nhi Đồng Nai và đều được giải A ở các cuộc thi văn của Nhà thiếu nhi hằng năm.

Văn Ánh Ngọc giản dị, nhẹ nhàng trong chữ, ý thơ “Tháng sáu về qua ngõ / Bắt gặp cơn mưa / Cơn mưa qua cửa sổ / Bắt gặp kẻ khờ / Kẻ khờ ngồi ngẩn ngơ / Bắt gặp ngày xưa / Ngày xưa không về nữa / Bắt lấy ai bây giờ” ( Startup ai now). But rồi anh cũng bắt đầu “phức tạp” trong tìm kiếm hiện tại, và đã được tạo ra ấn tượng nhất định.

Với bài thơ Buồn thì không vui new is a start up, to the post We are doing something in everybody to be nghiêng has been the followings. “Thèm khi yên lặng tiếng ào… Giáo đường – chỉ mỗi mình vào cầu kinh…” is a new idea, đa nghĩa.

Trọng The drop copy của Đặng Nguyễn Vân Nhi, bài thơ thu hút, có nét mới lạ của giọng thơ hiện đại: “Tôi đau đớn khi nhìn những ánh sao rơi / Những đoạn băng cũ được đưa lên lò nung” … Còn với Yên khi “Anh chạm vào em thật nhẹ, thật lâu / Những đoạn băng chạy chạy / Những đoạn truy cập vô ngại / Những đoạn băng tự tìm cô độc” and “Em ngồi cạnh bên thật, thật lâu / Trong im lặng thay lời nói / Trong nhiều lá thư đã gửi / Chứa rất nhiều giấc mơ / Những giấc mơ khi anh còn bé thơ / Những giấc mơ khi anh chờ ai khác / Những giấc mơ khi anh phiêu bạt / Những giấc mơ mơ màng khi anh lạc giữa mình ”. Hiện đại chất lượng, tuy nhiên sau đó nhiều nét đặc trưng là cố gắng.

With Nắng thủy tinh của Vy Ngân: “Nắng rơi rồi em / Rơi từng mảnh một” and ‘Chờ nắng về em vừa thông báo phơi sáng “ là một câu thơ hay! Hai bài thơ trong chùm Yêu em and Yêu xaVy Ngân trở về bút pháp truyền thống, trữ tình, dung dị, đằm thắm.

Lê Phan Hiếu Anh là cây bút trẻ xuất hiện trong những năm gần đây, có sự trưởng thành, cấp tính xác nhận. Thơ Hiếu Anh ngày càng chắc tay, ngôn ngữ tìm kiếm, lọc tươi, cùng thể nghiệm mới trong cấu trúc, ý tưởng.

Bát tuyệt tứ Cố đô (thăm Huế) cũng là bài thơ thành công Bây giờ lạc vào cổ xưa / Ai gọi nắng mưa xứ này? Vẳng trong tháng có đầy / Còn dư tiếng / Gươm mài / Lợi danh … ”. To Cố ​​đô mà nghe được “Tiếng gươm mài lợi nhuận” thì là một buổi chiếu.

Buồn chán người lớn cũng tạo nên ấn tượng. Xin “Con trai đề xuất” những câu thơ: “Phiên bản nay người lớn buồn / Lè nhẹ độc tố bên rượu bia, thuốc lá / Máy đời mình như bọt trắng xóa / … Phiên bản này người lớn buồn / Cài bút quay nên một nỗi buồn người lớn”. Nỗi buồn người lớn nhưng là niềm vui sáng tạo của người trẻ Lê Phan Hiếu Anh.

Chùm thơ của Trần Huỳnh Quỳnh để lại ấn tượng với những câu thơ trong bài: “Cá lóc, cá rô, rau xanh chất lượng / đây mà như không muốn về / Dưới chân nước chảy / Dải phù sa / Vun đắp cho tình yêu mình yên lặng” (Bông súng quê). Quay lại Hậu Giang is the octal of the new language, new said. Tuy nhiên, có từ do ép buộc nên đảo thứ tự, không diễn theo ý muốn.

Có câu trả lời cần nâng cao, tránh rớt xuống vè “Hình như là rất xa rồi / Quên đi chắc chắn sẽ dồi dào hơn”. Dù sao cũng rất đáng biểu dương và hy vọng khi biết rằng tác giả là người khuyết tật. Tin rằng, ý chí, nghị lực cùng với năng lực sẽ đưa Trần Huỳnh Quỳnh tiếp tục lên trên con đường sáng tạo thi ca.

Lê Nguyễn Hà Ngọc là tác giả được điểm đến sau cùng. By tôi muốn sử dụng một bài thơ của em có cái tên rất hay, rất ấn tượng để đóng lại bài điểm tác giả sơ đồ này. Cuối cùng sau những phong ba / Anh về ngồi dưới mái nhà có em. Chúng ta ai mà không mong ước điều đó, mong ước hạnh phúc. Tên bài thơ hay và nội dung cũng khá thú vị. Nhiều câu thơ dễ thương: “Left tim anh can be based on / Nơi này có em anh / Cùng một chú mèo béo”.

Một bài thơ khác Anh ơi, anh à… Thơ có cảm xúc, có hình tượng, ngôn ngữ thơ. Có những câu thú vị: “Bon chen, x lãnh tụ / Giẫm đạp lên trời”.

Con đường sáng tạo bài thơ của Lê Nguyễn Hà Ngọc cũng như các bạn khác cần thời gian và thêm nhiều lao tâm khổ tứ để tiến tới thành công nhưng không thể phủ nhận những điều xuất hiện của bước đầu này.

Đàm Chu Văn

.

San San

Leave a Reply

Your email address will not be published.