Truyện Cổ Tích Sự Tích Ống Sáo “Ôi” » u VÀ tí hon xíu THẢO DUYÊN

Ngày xửa xa xưa, khi trời còn rất thấp – thấp đến nỗi từ những nóc nhà tối đa rất có thể nhìn thấy cổng nhà trời.

Ở một làng kia có một chàng trai săn bắn tài, làm nương xuất sắc mà chẳng để ý đến phụ nữ nhà ai trong làng cả.

Chàng trai ấy tên là Khun Lồ.

Khun Lồ không cha u phụ vương vãi từ nhỏ.

u chàng rất thương chàng.

Chàng đến tuổi trưởng thành, bà thông thường răn dạy chàng lấy vợ làm cho mái ấm áp mái ấm thêm vui, nhưng chàng chỉ cười không nói.

Một hôm nghe u hát:

Nhà không tồn tại con cái dâu sớm tối

Lúa chín ngoài nương không một ai đi hái

Bắn được con cái tòi, con cái mang ngoài rẫy

Chẳng có ai nấu bát canh ngon.

Thương u, Khun Lồ thú thật là từ lâu chàng đã yêu một người.

Người đấy có con cái đôi mắt như trăng mồng năm, nhìn mãi không ngán, nước làn da nàng như mặt trời sáng sớm, nhúng vào chàm, chàm không nỡ nhuốm xanh.

Váy nàng thêu, nàng dệt đẹp hơn áng cỏ non.

Rượu nàng ủ thơm ngon, uống một ngụm là say và ghi nhớ mãi.

Nghe nói, u chàng đoán ra tức thì là nàng U Tiệm.

U Tiệm nết na nhu mì, khéo chân, khéo tay, trong mường phiên bản chẳng ai sánh kịp.

u chàng rất mừng.

Nhưng khi sực ghi nhớ ra U Tiệm là con cái nhà lang thì bà rất sợ.

Dòng họ U Tiệm phép tắc rất nghiêm: con cái nhà dân mà lấy con cái nhà lang thì sẽ bị phạt trăm trâu trườn lại bị đuổi đi xứ khác, gái thì bị úp rổ và bị đuổi khỏi nhà.

Bà nói với con cái:

– Thôi con cái ạ, nhà ta nghèo, ta nên kết bạn với người nghèo thì hơn.

Khun Lồ an ủi u:

– u không phải lo ngại, con cái cọp nó bị đuổi rừng này còn tồn tại rừng khác để ở, huống gì người!

Lấy được nàng rồi, nếu họ đuổi khỏi mường này, ta đi mường khác, đuổi mường thấp ta lên mường cao.

Ở đâu có đất có nước, ở đấy có cơm có gạo.

Thấy con cái quả quyết, bà không nỡ nói thêm, chỉ lẳng lặng thở dài.

U Tiệm cũng nghĩ như Khun Lồ, đã phần lớn lần nàng nói: Bạc nén, trâu trườn nàng không màng; phụ vương vãi u từ bỏ nàng không sợ.

Nàng chỉ sợ không lấy được chàng mà thôi.

Một hôm hai người hẹn nhau ra nương cầu trời đất và những mùi vị thần khe, thần núi hỗ trợ cho họ nên vợ nên ck.

Khi U Tiệm đã về rồi Khun Lồ cất giờ đồng hồ hát vang cả rừng xanh:

Bụng đã thương em

Tay không biết mệt

Tha hồ phát rẫy trồng bông

mon chín lấy cánh kiến nhuộm hồng

Nên vợ nên ck

Nước chàm nàng xanh đậm

Em ra khe tắm

Đàm bướm lượn quanh váy tưởng hoa.

giờ đồng hồ hát chưa dứt, bỗng từ dưới làng vọng lên giờ đồng hồ trống, giờ đồng hồ chiêng rộn ràng tấp nập.

không hiểu biết phần lớn chuyện gì xảy ra.

Khun Lồ chạy về.

Đến con cái suối đầu làng hỏi thăm non biết đấy là nam nhi nhà trời kéo quân lính xuống hỏi nàng U Tiệm làm vợ.

phụ vương vãi u nàng đã bằng lòng gả, hiện đang giết trâu, phẫu thuật lợn làm tiệc cưới mãi mãi.

Nghe tin, Khun Lồ bàng hoàng khắp khung hình.

Chàng xăm xăm chạy đến nhà nàng, quyết giành cho được nàng U Tiệm.

Nhưng quân lính nhà trời đã dùng lưới mác chặn chàng lại, thế là mối tình giữa hai người đứt đoạn, không kịp nói cùng nhau một lời, không kịp nhìn nhau lần chót.

Thấm thoắt đã mấy lần trăng tròn rồi trăng khuyết, hai người chỉ thương ghi nhớ nhau.

Khun Lồ thông thường lên nhãng ngọn núi tối đa, nhìn lên những toà ngang dãy dọc nhà trời để mong được nhìn thấy hình bóng tình nhân.

Còn U Tiệm thì từ thời điểm ngày bị bắt lên trời trong cả ngày ủ rũ.

ck nàng đành để nàng ở một nhà riêng thật yên tĩnh.

Được ở một nơi vắng vẻ, ngày nào thì cũng vậy, cứ chiều chiều là nàng Open ngó xuống trần gian.

Một đêm trăng sáng, đang ngồi bên cửa sổ tưởng ghi nhớ tình nhân, bỗng U Tiệm nghe văng vọng giờ đồng hồ hát thân quen nằm trong của Khun Lồ.

Tự nhiên nàng ứa lệ, nhưng nàng cố nén cảm xúc, lau nước đôi mắt ngóng xuống tìm chàng.

Bỗng bim nàng đập liên hồi: chàng đang đứng trên đỉnh núi ngước đôi mắt nhìn lên trời.

U Tiệm lấy chiếc khăn thêu buộc vào ngọn cây và vít cho ngọn cây lao xuống.

Khun Lồ trông thấy khăn của tình nhân vụt chạy tới, vừa khi đấy U Tiệm buông dây sườn lưng xuống.

Khun Lồ bán lấy đu lên gặp nàng.

Khun Lồ than thở:

– Anh tưởng ông trời vô ưu tư sẽ hỗ trợ chúng ta nên vợ nên ck, không ngờ ông là là người tiêu dùng quyền thế cướp mất em của anh.

U Tiệm cũng nói:

– Ông trời ác nhưng ông trời chỉ cướp được phần xác em thôi, còn phần hồn vía em ông trời không cướp được đâu!

Hồn vía em vẫn là của chàng.

Chàng đi ra rẫy thì hồn em đi theo, lúa của chàng bông sẽ to như đôi trâu mộng.

Chàng đặt bẫy thì vía em đi theo, bẫy của chàng sẽ được phần lớn thú phần lớn chim làm canh cho u ăn.

Câu nói của tình nhân có sức mạnh kỳ kỳ lạ.

u già thấy Khun Lồ ngày càng thao tác xuất sắc, càng thương con cái xót xa trăm phần.

Còn Khun Lồ cứ đêm đêm theo lối cũ bám lấy dây sườn lưng do U Tiệm dòng xuống mà lên tình tự với nàng.

Nhưng mẩu truyện phần lớn ngày không dễ bề giữ kín.

Người ck U Tiệm sinh nghi.

Hắn nghe nói người có ngoại tình con cái đôi mắt hay lộng lẫy và hay cười một bản thân.

Thế rồi hắn để ý rình, rồi một đêm hắn bắt được quả tang Khun Lồ.

Hắn tự tay chém đầu chàng trai và sai lính đâm vào đầu chàng.

U Tiệm thấy tình nhân bị giết, đau đớn quá, nàng chỉ thét lên một giờ đồng hồ rồi chết ngất đi không thể hồi tỉnh được nữa.

Khun Lồ bị giết, máu chảy xuống trần gian nhuộm khắp núi đồi, nhuộm đỏ cả rừng trúc trước cửa.

u già thương con cái khóc thương vật vã trong cả mấy ngày đêm.

Trai gái trong làng khóc thương trước cảnh đấy, cũng ra rừng trúc khóc thảm thiết.

Bỗng một đêm, trăng mờ mây toả, người ta nghe ngoài rừng có giờ đồng hồ vi vu, khi khoan khi nhặt, khi bổng khi trầm, rung cảm lòng người một biện pháp kỳ kỳ lạ.

Gái dừng tay dệt vải vóc, trai nghỉ ngơi việc đan nát, ông già bà cả thôi không trò chuyện.

Họ thấu hiểu một khi, rồi kéo nhau ra rừng trúc để nghe những giờ đồng hồ kỳ kỳ lạ ấy.

Đến nơi, họ thấy cây trúc thẳng tắp, ngọn chọc lên trên nền trời, giữa thân cây có bốn lỗ thủng, khi gió lùa vào bốn lỗ thủng ấy vang lên giờ đồng hồ nhạc réo rắt du dương.

Thấy kỳ lạ mỗi chàng trai tìm lấy một ống trúc, khoét lấy lỗ tròn, rồi ghé miệng vào thổi.

Từ những ống trúc ấy cũng vang lên giờ đồng hồ nhạc, giờ đồng hồ nhạc réo rắt như thương như ghi nhớ, như giận như hờn.

những chàng trai làng cứ thổi mãi, thổi mãi.

Nghe giờ đồng hồ sáo kỳ kỳ lạ ấy, ông trời sợ quá vội kéo màn trời lên, kéo mãi đến khi xa trần gian và không thể nghe thấy giờ đồng hồ sáo nữa.

khi đấy, đêm tối mường dưới khắp nơi vang lên giờ đồng hồ nhạc.

Họ đặt tên cho cái ống trúc vi diệu ấy là “sáo ôi”, chiếc sáo ca tụng tình thương thuỷ chung của Khun Lồ và U Tiệm, chiếc sáo nói lên những nỗi oan hờn của đôi bạn so sánh với kẻ đã chia rẽ tình thương, đến cả trời cao cũng phải sợ.

“Theo kho tàng truyện cổ tích Việt Nam – NXB Văn học tập”

coi THÊM:

Truyện Cổ Tích Sự Tích Cái Vỏ Dao

Sự Tích Cái Dây sườn lưng – Truyện Cổ Tích Việt Nam

Sự Tích con cái Dã Tràng – Truyện Cổ Tích Việt Nam

San San

Leave a Reply

Your email address will not be published.